Festival de Cannes 2019 Ngày xưa … Hollywood – Once Upon a Time in Hollywood Quentin Tarantino

Festival de Cannes

“Ngày xưa … Hollywood” “Once Upon a Time in Hollywood ” Quentin Tarantino

Quentin Tarantino đã xây dựng sự nghiệp bằng viết kịch bản qua những nội dung trong những phim yêu thích nhất. Nhưng với “Ngày xưa… Hollywood”, nhà đạo diễn khai thác quá trình sản xuất của những phim xưa.

Nhà đạo diễn này nổi tiếng về sự biến dạng, thêu dệt một chuyện thật đã xẩy ra một cách rất tự nhiên. Tuy nhiên, vẫn dùng tên thật của các nhân vật và không đổi tên những địa điểm đã xẩy ra câu chuyện.

Nhà chuyện môn viết đối thoại chớp nhoáng và lối châm biếm bất ngờ chuyến này lấy đề tài là ngành điện ảnh vào năm 1969. Tarantino đã biến dạng hoàn toàn vụ án nổi tiếng của lịch sử Hollywood : vụ Manson, một cuồng tín, đã thảm sát Sharon Tate, vợ nhà đạo diễn Roman Polanski.

Tarantino cố ý dẫn dắt khán giả vào một chuyện lịch sử có thật. Trên lối đi, nhà đạo diễn cố làm lạc hướng  người xem, khi đến gần cuối đường, xuất hiện một tình huống bất ngờ làm khán giả vừa sửng sốt vừa hú vía vì đã tránh được một màn kinh khủng đang chờ đợi trong đầu – một sự thật đã xẩy ra từ mấy chục năm nay.

Tarantino dùng vụ án Manson làm phông cảnh, làm sân khấu, trong đó đạo diễn đặt những con cờ của mình : nhân vật Rick Dalton (DiCaprio) với cuộc đời lên voi xuống chó. Cliff(Brad Pitt), vừa là tài xế vừa là ” đủ thứ “, Sharon Tate, một diễn viên xinh đẹp…

Rick Dalton là tài tử chính trong bộ phim truyền hình Bounty Law, nhưng vẫn vô danh trong ngành điện ảnh. Nhân vật thứ hai là Cliff. Trong nghề TV và điện ảnh, mỗi tài tử nổi tiếng đều có người « thế vai » trong những màn nguy hiểm. Cliff (Pitt) là « thế vai » của Rick Dalton. Cliff buộc phải làm tài xế cho Rick vì sự nghiệp cũng bắt đầu xuống. Đây là hai vai quan trọng của phim «  Ngày xưa Hollywood »

Vụ án lịch sử xẩy ra trong những năm 1969, thời kỳ mà làn sóng Hippie đang gây nhiều xáo trộn trong xã hội Mỹ. Cliff được Pussycat (Margaret Qualley) đưa vào sào huyệt Hippies, một Nông trại Spahn bỏ hoang mà băng Manson – trong vụ án thảm sát Sharon Tate – đã biến thành sào huyệt cuồng tín. Đây là một màn quan trọng, chỗ ngoặt của câu chuyện, cái bản lề chính để nối kết những dữ kiện then chốt gây nỗi hồi hộp vào khán giả.

Tarantino tạo một Sharon Tate – lảng vảng trong suốt phim. Một cô gái xinh đẹp, thành thật, đáng yêu. Cô đi lang thang trong thành phố, thỉnh thoảng vào một rạp phim, sống lại câu chuyện gián điệp năm 1968, The Wrecking crew. Nhìn Sharon Tate trên màn ảnh, khán giả chờ màn cô ta bị Manson ra tay sát hại.

Những màn tản mát trên kịch bản, mới nhìn qua có tính cách yên bình, không có chủ ý, dần dần tụ hợp lại, ăn khớp với nhau như bộ máy đồng hồ rồi tiến đến cuộc nổ bùng thần tình trong một khung cảnh huy hoàng không bao giờ dứt khỏi tâm tư của khán giả.

Ngày xưa… Hollywood quả thật là một tác phẩm độc đáo và  hiếm có.

Nguyễn Đình Nhân

Soyez le premier à commenter

Poster un Commentaire

Votre adresse de messagerie ne sera pas publiée.


*